2.
Notices

Reply
 
Thread Tools
  #61  
Old 26-10-2019, 18:40
Ggg123 Ggg123 is offline
Member
Join Date: 03-2018
Posts: 30
Re: [Truyện Tâm Linh]

Thông báo bán sách cho bác nào muốn mua:
https://m.facebook.com/story.php?sto...00026273383737
Reply With Quote
  #62  
Old 31-10-2019, 19:16
khung123 khung123 is offline
K.I.A
Join Date: 07-2008
Posts: 160
Re: Page 7 - [Truyện Tâm Linh]

Quote:
Originally Posted by Ggg123 View Post
Thông báo bán sách cho bác nào muốn mua:
https://m.facebook.com/story.php?sto...00026273383737
Thả thính vài chap rồi gạ mua sách. Vl vậy

via vozForums for iPhone
Reply With Quote
  #63  
Old 01-11-2019, 14:26
Ggg123 Ggg123 is offline
Member
Join Date: 03-2018
Posts: 30
Re: [Truyện Tâm Linh]

Quote:
Originally Posted by khung123 View Post
Thả thính vài chap rồi gạ mua sách. Vl vậy

via vozForums for iPhone
Liên quan gì đến chén cơm nhà bạn không?
Reply With Quote
  #64  
Old 01-11-2019, 14:38
Ggg123 Ggg123 is offline
Member
Join Date: 03-2018
Posts: 30
Re: [Truyện Tâm Linh]

Chap 14 : Những căn hầm bí mật

... Hái lộc xong thằng Nguyên cùng đám bạn ra về, về nhà thằng Nguyên lăn ra ngủ một giấc thật ngon. Sáng hôm sau nó đi xông đất và ăn cơm ở nhà cậu Quý rồi trưa về nó cùng anh em bên nhà nội đi chúc Tết họ hàng. Đến chiều thằng Nguyên cùng bà Cả ra chùa làng Đình Long lễ Phật đầu xuân.

Chùa làng Đình Long khá cổ kính, nó cũng được xây dựng vào thời Lý. Xưa kia làng Đình Long là một ngôi làng thịnh vượng nhờ nghề nấu rượu và buôn bán. Từ thời phong kiến những đường trục chính của làng đã được lát gạch rộng rãi khang trang, con đường ấy tồn tại tới hàng trăm năm sau. Thời kỳ làng Đình Long thịnh vượng người dân làng xây dựng rất nhiều công trình tâm linh.

Thời ấy những ngôi làng nhỏ, người dân nghèo thường sẽ phải xây dựng chung Đình, chung Chùa với những ngôi làng khác.
Thủa xa xưa làng Đình Long là một làng lớn, lại giàu có vì thế người dân xây dựng riêng một ngôi Chùa, một ngôi Miếu, một đền thờ và đặc biệt là một ngôi Đình rất lớn. Sân Đình làng Đình Long rất rộng, nó bao quanh bốn phía của ngôi Đình, sau này được chính quyền tận dụng làm sân kho tập kết thóc lúa. Chùa làng Đình Long nằm sát cạnh sân sau của Đình. Cái sân sau Đình cũng là sân rộng nhất ở làng Đình Long.

Hồi mới xây dựng Đình làng Đình Long là ngôi Đình lớn nhất khu vực, nó gồm một dãy nhà lớn ở chính giữa và hai dãy nhà nhỏ hơn ở hai bên, phía trước là khoảng sân và giếng nước. Phía sau chính là cái sân lớn nối tiếp với khuôn viên của Chùa. Trong khu vực Đình và Chùa có rất nhiều cây cổ thụ. Thời Pháp thuộc, ngôi Đình là nơi ẩn náu của những người theo cách mạng, có thể vì nó nhiều công trình kiến trúc kiên cố, lại nhiều cây cối và rất rộng rãi. Họ đào rất nhiều đường hầm từ Đình làng để xuyên đi những địa điểm khác nhau trong làng. Cửa đường hầm dài và lớn nhất nằm ở ngay phía sau khu nhà chính của ngôi Đình.

Thằng Nguyên sau khi vào chùa lễ Phật xong nó đi bộ sang phía ngôi Đình để lễ thành hoàng làng, nghe nói ông là một vị tể tướng thời Lý. Mỗi lần đi vào khuôn viên Đình làng, thằng Nguyên luôn có thói quen đi đến chỗ cửa hầm phía sau Đình để nhớ về những kỷ niệm cũ. Trước đây thằng Nguyên được ông ngoại dẫn đi tới cửa căn hầm này và được nghe ông kể rất nhiều chuyện về thời kháng chiến chống Pháp mà ông từng tham gia. Lúc này khi thằng Nguyên ngồi xuống tấm bê tông to đặt ở miệng đường hầm và hồi tưởng, nó như được sống lại quá khứ ...

.... Vào một ngày mùa đông những năm 1930, thời kỳ Miền Bắc bị thực dân Pháp chiếm đóng. Thời điểm ấy quân Pháp đóng quân cách làng Đình Long chỉ một con sông. Chúng cho xây dựng một số lô cốt dọc bờ sông để dễ bề quản lý toàn bộ hoạt động trên sông. Hàng ngày chúng dùng ca-nô đi tuần tra dọc theo con sông để phát hiện và bắn bất kỳ ai cố tình vượt sông.

Bên này sông nhiều người làng Đình Long tham gia cách mạng, trong đó có anh Hanh, thời điểm ấy anh Hanh mới có đứa con gái đầu lòng tên là Cả. Anh Hanh cùng một số thanh niên khỏe mạnh được giao nhiệm vụ đào một số đường hầm để những người hoạt động cách mạng dễ bề đi lại và lẩn trốn.

Sau khi bàn bạc thống nhất ý kiến, mọi người quyết định đào một đường hầm lớn từ phía sau ngôi Đình, đi thẳng vào Trụ Sở nơi bọn Pháp thường xuyên đến họp mặt với lũ quan lại tay sai và cường hào ác bá ở địa phương. Thứ nhất là để nghe trộm nội dung nói chuyện của địch, thứ hai là để thời cơ chín muồi sẽ tấn công tiêu diệt địch từ bên trong.

Để làm được đường hầm như vậy cần có nội gián trà trộn vào bên trong hàng ngũ quân thù. Ông Hoà, một người dân khác của làng Đình Long nhận nhiệm vụ nguy hiểm ấy, ông Hòa là người cao lớn sẽ dễ dàng được tuyển quân làm lính cho thực dân Pháp. Hàng ngày ông Hoà được giao nhiệm vụ tuần tra quanh làng Đình Long và bảo vệ Trụ Sở.

Nói về Trụ Sở, đây là một ngôi nhà kiên cố được chính quyền tay sai xây dựng làm nơi họp hành, thông báo tin tức của thực dân Pháp và lũ quan lại cùng cường hào ác bá ở địa phương. Ba bề của Trụ Sở là những dãy nhà và hành lang có mái che, phía trước là cổng lớn được xây dựng kiểu cổng thành thu nhỏ, ở trên có một chòi canh và bậc thang lên xuống ở hai bên cổng. Nói chung Trụ Sở không hề có một bức tường rào nào, việc trèo vào bên trong mà không bị phát hiện là điều không thể xảy ra. Có muốn trèo lên nóc thì với độ cao 5m, xung quanh lại trống trơn là một thử thách khó vượt qua được. Vì thế việc đào hầm vào bên trong sẽ là khả thi nhất.

Trong một lần bàn bạc với anh Hanh, ông Hoà nói:

-- Anh đã quan sát rất kỹ bên trong Trụ Sở, ở hai bên trái phải giữa hai dãy nhà phụ và hành lang có hai khoảng sân nhỏ để lấy ánh sáng, trong sân thì rất bằng phẳng không thể làm cửa hầm được, nhưng góc sân lại là miệng cống thoát nước mưa, có thể lợi dụng nó để làm cửa thông lên của hầm. Em bàn với anh em cho đào lên ở đó.

Anh Hanh suy nghĩ một lát rồi nói:

-- Giờ bác vẽ sơ đồ cái sân và miệng cống thoát nước ấy ra đây, để em tính toán sao cho hợp lý.

-- Được rồi, để anh thử xem.

Ông Hòa trả lời rồi cố gắng vẽ ra giấy sơ đồ bên trong Trụ Sở. Bình thường khi bọn Pháp đến họp mặt với chính quyền địa phương chúng không cho lính như ông Hòa ở lại bên trong Trụ Sở, mà bắt tất cả ra ngoài đường canh gác. Bên trong chỉ có lính Pháp và chính quyền tay sai được ở lại.

Sau khi nắm được sơ đồ bên trong Trụ Sở và vị trí nắp cống thoát nước, anh Hanh bắt đầu vẽ sơ lược về đường hầm. Từ nhỏ anh Hanh đã là người khéo tay, giỏi về kiến trúc xây dựng, tuy còn trẻ nhưng anh đã là một thợ cả ở địa phương. Vì thế anh Hanh được giao nhiệm vụ phụ trách việc xây dựng đường hầm.

Khoảng cách từ Đình làng đến Trụ Sở khoảng một trăm mét, việc đào một đường hầm dài như vậy là cả vấn đề lớn, không chỉ về thời gian mà cả về lượng đất đào ra, rồi giàn giáo chống hầm. Anh Hanh nghĩ ra một cách hợp lý nhất làm nhiều cửa hầm trung gian. Như vậy khoảng cách 100m sẽ được chuyển thành từng đoạn nhỏ 10m, 20m...hầm sẽ không cần đào sâu không tốn nhiều cây chống, cũng không lo chỗ để đất đào ra. Mỗi một người sẽ phụ trách một đoạn đường hầm. Sau khi phân công cụ thể công việc cho từng người, mọi người khẩn trương bắt tay vào việc.

Những đoạn đường hầm qua vườn cây, bụi cây rất thuận tiện cho việc đào bới nên đào rất nhanh. Nhưng những đoạn qua nhà dân, và đặc biệt qua móng tường của Trụ Sở là khó khăn nhất. Nhà dân nào có thành viên hoạt động cách mạng thì không nói, nhà không có người theo cách mạng hoặc nhà của những kẻ theo thực dân Pháp thì mọi người phải làm rất cẩn thận.

Những chỗ có bụi tre, hàng rào um tùm sẽ là nơi làm cửa hầm phụ để thuận tiện việc di chuyển và đào bới. Sau một thời gian đường hầm gần như đã hoàn thành, chỉ còn đoạn cuối cùng nối từ ngoài vào trong Trụ Sở là chưa xong. Cái móng của Trụ Sở quá kiên cố, nếu đào mạnh sẽ tạo ra tiếng động và sự rung chuyển rất lớn. Cả nhóm người lại phải ngồi họp mặt với nhau. Ông Hoà khẩn trương nói:

-- Mọi người nghĩ cách mau đi, canh ba là đến phiên gác của tôi rồi.

Lúc này nhiều người đưa ra ý kiến, nhưng không ý kiến nào là hợp lý. Anh Hanh sau một hồi lâu trầm ngâm thì lên tiếng:

-- Thực ra tôi nghĩ được một cách, nhưng cách này khá nguy hiểm.

Ông Hoà nóng ruột nói:

-- Chú có cách gì cứ nói ra xem.

Mọi người giữ im lặng nghe anh Hanh nói:

-- Bây giờ bắt buộc phải đào vào móng tường của Trụ Sở, việc này gây ra những rung động nhất định và sẽ dễ bị phát hiện. Vì thế cần tạo sự chú ý của địch vào một nơi khác cách xa Trụ Sở. Theo tôi chúng ta cần một vài người làm gì đó ở phía bờ sông để thu hút quân địch, số còn lại tập trung đào thật nhanh đoạn đường hầm cuối cùng.

Cần nói thêm rằng Trụ Sở và bờ sông là hai đầu khác nhau của làng Đình Long, làng Đình Long là một ngôi làng lớn vì thế vị trí hai đầu làng khá là xa nhau.

Ông Hoà vỗ tay tán thưởng:

-- Hay lắm, ý kiến của chú Hanh rất hay. Anh đồng ý, chúng ta sẽ nội ứng ngoại hợp để thu hút sự chú ý của bọn chúng ra phía bờ sông.

Anh Hanh trầm tư nói:

-- Nhưng cần khoảng 2,3 người để làm việc ấy, nếu bị bắt nhẹ nhàng là bị tra tấn tù đày còn không có thể bị bắn chết tại chỗ. Nay tôi xin xung phong đi làm việc này, còn ai sẵn sàng đi cùng tôi không.

Thực ra ai đã nguyện theo cách mạng thì không tiếc hi sinh thân mình. Nhưng đa số mọi người ở đây đều có vợ con, họ lo cho những người thân của mình hơn bản thân họ. Vì thế không khí khá căng thẳng. Lúc này một thanh niên trẻ tên là Triệu giơ tay lên nói:

-- Cháu xin được làm việc ấy ạ, cháu chưa có gia đình, bố mẹ cháu vì quân thù mà mất sớm. Cháu muốn được đóng góp chút ít cho cách mạng.

Thằng Triệu khi ấy mới 16 tuổi, bố nó bị thực dân Pháp bắn chết, mẹ thì bị cưỡng bức đến lỗi tự tử ở đồn địch. Nó luôn lung nấu ý định trả thù lũ thực dân xâm lược ấy. Mọi người ở đó cảm thấy xấu hổ vì không dũng cảm bằng một đứa trẻ, vì thế tất cả đều tranh nhau nhận phần nguy hiểm. Lúc này ông Tám, người đứng đầu trong nhóm lên tiếng:

-- Thực sự tôi rất muốn là người đầu tiên xung phong, nhưng chân tay tôi không tiện đi lại, sợ làm hỏng việc chung (ông Tám bị cụt một chân phải chống nạng). Tôi biết mọi người đều muốn đi giành phần nguy hiểm. Nhưng cần tính toán sao cho hợp lý. Thứ nhất người đi phải bơi lội giỏi, để có thể bơi qua bờ sông bên kia. Thứ hai là phải nhanh nhẹn và sẵn sàng cho cái chết, vì đã đi là chín phần chết rồi. Còn cậu Hanh không thể đi được, cậu phải ở lại để phụ trách việc đào đường hầm.

Mọi người gật gù những câu nói của ông Tám, sau khi bàn bạc cuối cùng cũng chọn ra được hai người. Một là thằng Triệu, vì nó thực sự bơi lội rất giỏi, lại gan dạ dũng cảm, nó nhất định đi dù mọi người can ngăn. Người còn lại là anh Ngọc, anh Ngọc có thân hình cao lớn, bơi lội giỏi, mặt khác anh đã có hai thằng con trai, anh bảo "Nếu có chết thì vẫn còn người hương khói".

Khi ấy anh Hanh nói với anh Ngọc:

-- Anh cố gắng bảo vệ cho thằng Triệu, nó còn trẻ người non dạ, còn tôi tin tưởng ở anh sẽ hoàn thành nhiệm vụ trở về nhà an toàn. Anh đừng quên cái hẹn kết thông gia của chúng ta.

Trước đây anh Hanh và anh Ngọc từng có ý định kết thông gia. Còn đứa con nào của hai người lấy nhau thì để sau này lũ trẻ lớn lên sẽ quyết định. Khi ấy anh Ngọc nắm tay thật chặt với anh Hanh và gật đầu nói:

-- Yên tâm, tôi sẽ trở về.

Sau khi thống nhất được người sẽ đi quấy rối thu hút sự chú ý của địch thì mọi người bàn về thời gian thực hiện và hành động cụ thể của từng người. Lúc này cái đầu ông Tám được vận dụng, ông là người từng trải qua nhiều cuộc đấu tranh với quân thù, ông có kinh nghiệm thực tế rất nhiều. Một chân ông bị cụt cũng là vì đi đặt mìn lô cốt địch. Ông Tám nói:

-- Tôi nghĩ chúng ta không nên thực hiện kế hoạch vào ban đêm. Bởi vì ban đêm rất yên tĩnh, dù có thu hút sự chú ý của địch ở phía bờ sông thì việc đào bới cũng vẫn dễ bị lộ. Theo tôi chúng ta thực hiện lúc xẩm tối, lúc này thường là giờ ăn của bọn lính, mặt khác nhiều hoạt động của người dân vẫn diễn ra, nếu đào hầm phát ra tiếng động cũng ít bị nghi ngờ.
Tiếp theo là cần thêm một kế hoạch phụ nữa để đánh lạc hướng kẻ địch, đó có thể là dải truyền đơn hoặc tụ tập bà con phản đối về một vấn đề nào đó. Như vậy kế hoạch của chúng ta sẽ nắm phần thành công lớn hơn.

Mọi người lại bàn về phần kế hoạch phụ, việc này thì đơn giản hơn, nên rất nhanh chóng sắp xếp xong. Còn ngày thực hiện kế hoạch sẽ là sau một tuần, vì theo thông tin của ông Hoà nghe được hôm ấy có đám cưới của con trai một quan lại địa phương, lực lượng của địch sẽ bị phân tán đi nhiều. Từ giờ đến lúc ấy mọi người thống nhất ai làm việc người ấy, không được gặp mặt tập trung gì nữa để tránh bị nghi ngờ. Mọi thông tin liên lạc sẽ qua ám hiệu mật.

Sau khi họp mặt xong về nhà, anh Ngọc quan sát địa hình từ nhà mình ra gần phía bờ sông để tính toán việc di chuyển sao cho không bị phát hiện. Từ phía sau vườn nhà anh Ngọc ra đến bờ sông toàn vườn cây um tùm và những ao đầy lục bình rất dễ lẩn trốn đi lại. Chỉ cần đào một đường hầm ngắn từ sau vườn nhà anh ra đến cái ao gần nhất là xong. Nó sẽ giống như cái cống thoát nước hơn là đường hầm.

Nhà thằng Triệu thì ở xóm đối diện với xóm nhà anh Ngọc, hai xóm chỉ cách nhau một con đường và cái Quán làng Đình Long. Quán làng Đình Long thì có rất nhiều cây, đặc biệt là hai cây bàng có cành lá rất sum sê, nếu trèo lên đó ẩn náu hoặc di chuyển đều rất thuận tiện.

Gia đình anh Ngọc làm nghề nấu rượu, nó là nghề truyền thống của làng Đình Long. Phía sau vườn nhà anh Ngọc trồng rất nhiều sắn, củ sắn là nguyên liệu chính để nấu rượu. Ở một góc vườn còn có một bụi tre khá lớn, anh Ngọc tính sẽ đào đường hầm ngay sát bụi tre để dễ dàng ẩn giấu.

Hàng ngày anh Ngọc ra vườn chăm sóc những bụi sắn, thực chất thời gian chủ yếu là đào đường hầm. Số đất đào lên anh Ngọc chuyển vào nhà gốc sắn. Giáo chống đường hầm thì anh Ngọc dùng chính những thân cây tre trong vườn nhà. Vợ anh Ngọc cũng biết những việc anh làm, chị Ngọc thậm chí còn giúp anh trong việc đào đường hầm.

Gần đến ngày hẹn, đường hầm ngắn ở vườn nhà anh Ngọc cũng được hoàn thành. Ngay trước hôm thực hiện kế hoạch, mọi người dùng những ám hiệu mật báo tin cho nhau. Tất cả đều hồi hộp chờ đợi từng giây phút một để thực hiện kế hoạch đã định...

Còn tiếp...
Reply With Quote
  #65  
Old 01-11-2019, 14:41
Ggg123 Ggg123 is offline
Member
Join Date: 03-2018
Posts: 30
Re: [Truyện Tâm Linh]

Chap 15: Ngọn nguồn của mọi vấn đề

 ​

Sáng sớm ngày hôm ấy anh Ngọc lên Đình thắp hương, ngôi Đình là nơi thờ một vị tể tướng thời Lý, cũng chính là thành hoàng của làng Đình Long. Sau khi khấn vái cầu xin, anh Ngọc đột nhiên cảm thấy mình tràn đầy dũng khí và sự tự tin. Anh về nhà chuẩn bị mọi thứ chu đáo để xẩm tối đi làm nhiệm vụ. Anh có căn dặn vợ rằng " Nếu tôi đi không trở về thì bà hiểu chuyện gì xảy ra với tôi rồi đấy, con cái nhờ cậy cả ở bà".

Trời mùa đông mưa phùn gió rét, mới hơn 17h chiều mà bầu trời đã tối. Một bóng người nhỏ nhắn nhanh nhẹn thoắt ẩn thoắt hiện trên cây Bàng cổ thụ rồi biến mất.

Trong phút chốc bóng người ấy xuất hiện cùng một bóng người cao lớn dưới bụi tre um tùm. Cả hai nhanh chóng biến mất mà không hề để lại một dấu vết nào.

Ở trên bờ đê, trong cái lô cốt bằng đá vô cùng kiên cố, một toán lính kẻ ngồi người nằm lố nhố xì xồ. Khói thuốc toả ra mù mịt bên trong lô cốt. Bỗng nhiên có tiếng ca-nô tuần tra chạy trên sông thì một kẻ trong số ấy lại phải đứng dậy để làm dấu hiệu liên lạc. Khi ca-nô vừa vụt qua, hắn định ngồi xuống thì mũi tên cắm trúng cổ họng khiến hắn gã gục xuống. Những tên lính bên trong chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì xuất hiện liên tiếp những cục lửa bay vào lô cốt, trong phút chốc khói mù mịt khắp bên trong. Tiếng chuông báo động khẩn cấp được vang lên liên hồi.

Lúc này hai bóng người một lớn một nhỏ nhanh chóng nhảy xuống sông lẫn vào đám lục bình đang trôi. Những tên lính da đen, da trắng cầm súng chạy ra ngoài bắn lung tung vì không rõ mục tiêu ở đâu.

Vài phút sau sự bình tĩnh trở lại, bọn lính thực dân bắt đầu chia ra đi truy lùng kẻ thù của chúng. Ca-nô nhanh chóng xuất hiện soi sáng dưới sông, trên bờ khá nhiều lính đã tập trung tìm kiếm dọc hai bên bờ sông.

Trong lúc ấy, ở phía bên dưới đường hầm sát bờ tường Trụ Sở anh Hanh cùng mọi người nín thở nghe ngóng tình hình. Chỉ cần phía trên ông Hoà ra ám hiệu thì tất cả lập tức đào móng tường Trụ Sở.

Nhiều quan Pháp và quan lại địa phương hôm ấy đi dự đám cưới, một số tên say xỉn tại chỗ. Lúc này tại đồn Pháp điện đàm báo về có sự tấn công ở lô cốt phía bờ sông, chỉ huy lính Pháp lập tức lệnh báo động khẩn cấp, huy động toàn bộ lực lượng kể cả lính địa phương để truy lùng kẻ địch.

Ngay lúc ấy ở trong làng Đình Long xuất hiện một số bức vẽ được dán lên các bức tường. Nội dung bức tranh diễn tả sự đau đớn khổ cực của người dân khi bị quân thực dân áp bức bóc lột. Bọn lính thực dân tức tối bắt lũ quan lại địa phương cho người đi hủy toàn bộ số tranh vẽ ấy.

Vì thiếu người nên số lính canh người Việt ở Trụ Sở được điều động đi kiểm tra và hủy những bức tranh bị coi là phản động. Trước khi đi, ông Hoà để lại ám hiệu bằng âm thanh rất lớn để anh Hanh nghe thấy. Anh Hanh nghe xong nói với mọi người:

- Nhanh chóng đào thôi anh em. Thời gian không nhiều đâu.

Tất cả đồng loạt dùng hết sức mình để đào đường hầm xuyên vào trong Trụ Sở. Với những dụng cụ thô sơ, việc xuyên thủng gạch đá gặp rất nhiều khó khăn, nhiều người bị thương ở tay vì quá trình đào bới nhưng họ vẫn cố gắng chịu đau đớn để đào bới.

-----------------------------------

Trở lại phía bờ sông, sự quần thảo của kẻ địch khiến anh Ngọc và thằng Triệu phải nín thở nặn dưới nước khá nhiều. Vào mùa đông, nước rất lạnh nên cả hai gặp vô vàn khó khăn. Thằng Triệu người gầy còm chẳng mấy chốc nó không thể cử động chân tay được nữa vì quá lạnh. Lúc này anh Ngọc phải đỡ thằng Triệu cố gắng dìu nó vào bờ.

Bên trên sông ca-nô vẫn lượn liên hồi, chúng xả súng lung tung vào những khóm lục bình đang trôi. Trên bờ đê lũ quan lại quát tháo ra lệnh bọn lính dò xét từng khóm cây bụi cỏ.

Anh Ngọc bỗng chốc cảm thấy nhói ở người và anh dần kiệt sức, anh tự nhủ " Không xong rồi". Tay anh Ngọc dần cứng lại nhưng vẫn túm lấy thằng Triệu, nước sông lạnh buốt làm anh không thể thở được, dần dần cả hai người chìm xuống đáy sông.

Trong làn nước mờ ảo, thi thoảng le lói ánh đèn từ ca-nô và trên bờ dọi xuống. Anh Ngọc lờ mờ nhìn thấy một bóng người kỳ lạ lại gần rồi sau đó cơ thể anh như có một lực lôi đi. Sau một hồi mơ màng ngụp lặn dưới dòng nước lạnh buốt cuối cùng anh Ngọc và thằng Triệu cũng chui vào được đường hầm lối đến sau vườn nhà anh. Cả hai khi ấy lịm đi không biết gì nữa.


Với sự cố gắng không ngừng nghỉ, cuối cùng đường hầm thông từ Đình vào trong Trụ Sở cũng được hoàn thành. Mọi người nhanh chóng rút lui rồi giải tán. Lúc này đám sĩ quan Pháp yêu cầu kiểm tra tất cả nhà dân quanh khu vực hai bên bờ sông. Lũ quan lại địa phương tập hợp đám lính người Việt rồi cho chúng đi kiểm tra từng nhà. Gia đình nào thiếu người mà không trình bày được lý do sẽ bị cho vào diện nghi vấn.

Nhóm người anh Hanh đã về nhà đầy đủ, nhưng còn thằng Triệu và anh Ngọc thì không rõ ra sao. Khi ấy ông Hòa được ông giao nhiệm vụ kiểm tra ngõ nhà anh Ngọc, còn ngõ đối diện của nhà thằng Triệu là một người lính khác.

Ông Hoà nhanh chóng chạy ra sau vườn, tìm cửa căn hầm bí mật chỗ bụi tre trong vườn nhà anh Ngọc rồi chui xuống. Vào trong căn hầm tối tăm ấy ông Hòa tìm thấy hai người đang nằm bất tỉnh, ông Hoà vội vàng kiểm tra hơi thở của cả hai " May quá vẫn còn thở". Ông lôi từng người một ra đến cửa hầm rồi chạy lại báo cho chị Ngọc:

- Cô Ngọc nhanh chóng gọi thầy lang Hậu qua cứu chữa cho hai đứa, nhớ là phải bí mật. Bọn lính cứ để tôi lo.

- Vâng, em đi ngay.

Chị vợ anh Ngọc vội vàng chạy sang nhà ông lang Hậu, hai nhà nằm chung một ngõ lên chẳng mấy chốc ông lang Hậu đã có mặt để cứu anh Ngọc và thằng Triệu.

Về phần ông Hoà, ông ra ngoài báo ngõ nhà anh Ngọc đầy đủ không thiếu một ai. Nhưng ở phía ngõ đối diện, bọn lính không thấy thằng Triệu đâu, và nó bị cho vào diện nghi vấn, nếu gặp sẽ bắt ngay lập tức.

Sau một hồi sưởi ấm và châm cứu thì thằng Triệu tỉnh lại. Còn anh Ngọc bị trúng đạnthương khá nặng, trong lúc anh mê man bất tỉnh thốt ra những lời nói rất lạ như là ở một thế giới khác.

Thằng Triệu khỏe lại thì mọi người lập tức báo tin bảo nó trốn đi một thời gian. Nó tạm biệt mọi người rồi bỏ trốn đi nơi khác để tránh sự truy lùng của quân thù.

 ​

Vài ngày sau mọi việc trở lại ổn định, bọn lính Pháp cho rằng một mình thằng Triệu là kẻ gây ra vụ việc, chúng dán hình vẽ thằng Triệu truy nã khắp nơi. Còn anh Ngọc cũng dần dần hồi tỉnh, mặc dù sức khỏe anh vẫn còn yếu, nhưng đã qua cơn nguy kịch. Anh thều thào kể với vợ:

- Trong lúc nguy kịch tưởng chừng như sắp chết tôi gặp một sự việc rất lạ.

Chị Ngọc tò mò:

- Chuyện gì lạ vậy ông?

Bà bình tĩnh nghe tôi nói đây:

- Lúc đó đột nhiên xuất hiện một người mặc quan bào, cưỡi hà mã đến gần lôi tôi và thằng Triệu vào bờ. Ông ta nói rằng dương khí của tôi đã hết, đúng ra là tôi phải chết ngày hôm đó, nhưng vì tôi có lòng thành cầu xin thần thánh, lại quên thân mình để cứu người khác(thằng Triệu) vì thế cho tôi được sống tiếp. Nhưng ba đời nhà mình phải trả ơn cho thánh thần, tức là đến hết đời cháu nội của mình...

Chị Ngọc nghe chuyện cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, chẳng lẽ chồng chị còn sống là do thánh thần giúp đỡ. Nhưng cái nợ phải trả e rằng cũng không nhỏ. Chị thở dài nói:

- Cảm ơn thần thánh đã cứu giúp ông, nhưng không biết nhà mình sau này phải trả ơn ấy ra sao. Tôi lo lắm ông ạ.

Anh Ngọc cũng không biết phải làm sao:

- Tôi cũng không biết nữa, tới đâu tính đến đó vậy. Thực sự cuộc sống của mình hiện tại khác gì địa ngục đâu bà. Hi vọng đời con cháu sẽ tốt hơn.

- Thôi ông nghỉ ngơi đi, tôi phải đi trông mẻ rượu.

Những ngày sau đó một số đường hầm khác cũng được đào, làng Đình Long chi chít những địa đạo, biến Đình Long thành một căn cứ địa thu nhỏ.

Một thời gian sau mọi người tổ chức một cuộc tấn công quy mô lớn vào đồn Pháp ở phía bên kia sông, nhờ có những thông tin nghe được từ đường hầm trong Trụ Sở và ông Hòa làm nội gián mà cuộc tấn công rất thành công, tiêu diệt khá nhiều quân địch. Lũ tay sai cùng bọn cường hào ác bá ở địa phương bị người dân bắt nhốt lại và tịch thu tàn sản.

Sau đó quân Pháp mở một chiến dịch càn quét quy mô lớn vào khu vực làng Đình Long, chúng dùng những vũ khí hạng nặng để tấn công vào làng. Người dân làng Đình Long lập những phòng tuyến chống lại quân địch nhưng số lượng quân địch quá lớn, lại được trang bị vũ khí hiện đại hơn rất nhiều khiến Ông Tám, ông Hoà rồi anh Ngọc và nhiều người khác... lần lượt bỏ mạng dưới súng đạn quân thù. Bọn lính vào làng càn quét giết hại cả người già trẻ nhỏ những ai không kịp chạy trốn đều bị sát hại. 

Khi ấy anh Hanh là người được giao nhiệm vụ dẫn người dân làng đi chạy trốn vì anh là người thông thạo mọi đường hầm trong làng. Anh Hanh rất muốn ở lại chiến đấu cùng mọi người nhưng khi ấy ông Tám nói:

- Chú phải đi, trọng trách của chú rất lớn, sự an toàn của dân làng phụ thuộc vào chú. Sau này hãy đào tạo bọn trẻ theo nghề chú để quay vềxây dựng lại quê hương.

Anh Ngọc nói thêm vào:

- Lũ trẻ nhờ cậy ở em, đi đi em.

Anh Hanh buộc phải dẫn mọi người chạy trốn để tránh sự càn quét của quân địch. 

Quân Pháp tràn vào làng, chúng phá hủy toàn bộ khuôn viên Đình làng Đình Long. Cây cối bị chặt hạ hoặc đốt cháy, những đường hầm bị đánh sập. Một số người bị bắt thì bị mang treo lên cầu Bàng ở Quán rồi xử bắn. Chỉ có những gia đình theo thực dân Pháp mới được sống an toàn. Những gia đình có người theo cách mạng nếu không kịp bỏ trốn sẽ bị giết không thương tiếc...

...

Một thời gian sau cách mạng tháng Tám nổ ra, tình hình dần dần ổn định những người dân làng Đình Long hồi trước phải bỏ xứ đi thì giờ họ dắt díu nhau quay lại quê hương. Gia đình ông Hanh khi ấy chào đón thêm vài thành viên mới. Con bé Cả đã lớn, nó giúp được rất nhiều việc trong nhà.

Về phía gia đình ông Ngọc, bà Ngọc ở vậy nuôi hai đứa con trai. Cậu con trai đầu lớn lên nhập ngũ để "Đòi nợ nước, trả thù nhà". Cậu con trai thứ rất khéo tay thì theo chú Hanh đi làm thợ xây. 

Bà Ngọc quan sát cậu con thứ, cậu tên là Phúc, bà hiểu chính Phúc là người có nghiệp âm, sau này có lẽ phải đi trả ơn nhà thánh. Được ông Hanh đào tạo thằng Phúc con bà Ngọc là một thợ xây xuất sắc, thằng Phúc đắp vẽ còn đẹp hơn ông Hanh. Nó có một sở thích kỳ lạ là rất thích đi xây dựng các công trình tâm linh như Đình, Chùa , Đền, Miếu... Rồi miệt mài đắp vẽ những chi tiết cầu kỳ từ tượng Phật, đến rồng phượng...

Con bé Cả lớn lên, nó lại thích thằng Phúc, vì thằng Phúc không chỉ đắp vẽ giỏi, thằng Phúc còn biết đàn hát rất hay, chữ viết cũng rất đẹp. Chỉ có một điều là thằng Phúc dáng người thư sinh mảng khảnh, chứ không được cao to khỏe mạnh như bố nó là ông Ngọc. Bà Ngọc từng đi xem và biết thằng Phúc mang căn ông Hoàng Mười, người ta cũng nói số phận nó phải làm tôi tớ nhà thánh, đường dương sẽ không thọ. Bà có nói chuyện này với vợ chồng ông bà Hanh, nhưng bị ông bà Hanh gạt đi vì họ không tin vào những điều vô căn cứ. Thằng Phúc cũng rất quý con bé Cả, tuy con bé không xinh đẹp gì nhưng lại cực kỳ chăm chỉ và sắc sảo.

Ông Hanh rất quý mến thằng Phúc, coi nó như con ruột của mình. Con gái lớn của ông đến tuổi lấy vợ gả chồng thì ông liền hỏi ý bà Ngọc và thằng Phúc. Sau khi cả hai đồng ý một đám cưới giản dị diễn ra trong sự vui mừng của tất cả mọi người...


Ông Phúc và bà Cả lấy nhau hồi bà cả mới 17 tuổi, sau đó bà sinh đứa con gái đầu lòng. Nuôi nó đến năm ba tuổi thì nó mất, bà sinh tiếp những đứa con khác nhưng không hiểu sao không đứa nào sống quá ba tuổi. Khi ấy bà mới nghĩ đến những lời mẹ chồng nói với bà trước khi mất:

" Nhà mình là con cái nhà thánh, nhiều đời phải đi hầu hạ các quan trên vì thế chồng con sẽ không thọ, các con của con muốn sống trên trần gian phải đi cầu xin thần thánh trời Phật..."

Bà Cả khi ấy khăn gói đi lễ bái khắp nơi, cuối cùng bà sinh hạ được một thằng con trai, tên nó là Nguyên. Vừa sinh xong thằng Nguyên đã ốm bệnh triền miên, thuốc đông thuốc tây đều chữa không khỏi. Bà Cả phải đi tế lễ khắp nơi mong con mình có thể sống được. Ông Phúc khi ấy đi xây dựng những công trình tâm linh đều làm không công để lấy công đức cho con trai mình.

Đến năm thằng Nguyên ba tuổi thì ông Phúc qua đời vì bạo bệnh. Một mình bà Cả chạy ngược chạy xuôi lễ bái khắp nơi để cứu lấy thằng Nguyên. Cuối cùng cũng tạm gọi là tai qua nạn khỏi.

Thằng Nguyên có khuôn mặt giống hệt ông nội nó, mỗi lần ông Hanh nhìn thấy cháu ngoại đều nhớ về người đồng đội năm xưa. Ông quý thằng Nguyên nhất trong tất cả các con cháu. Ông thường dẫn thằng Nguyên lên đình rồi chỉ chỗ cửa hầm cho nó và kể chuyện thời chiến tranh. Ngôi Đình khi ấy chỉ còn lại gian nhà hậu được người dân làng Đình Long xây dựng lại từ những bức tường đổ nát. Còn những gian chính điện đã không còn mảnh vụn nào nữa thì không thể phục hồi vì kinh phí quá lớn. Bên ngoài sân Đình còn duy nhất một cây đề bị cháy mất nửa thân, vậy mà nó vẫn sống sót mãi đến tận sau này.

...

...

Trở lại hiện tại, thằng Nguyên sau khi ở Đình về nó lập tức bị ốm. Đến nửa đêm thì Thằng Nguyên gặp một giấc mộng thật sự khiến nó kinh hãi.

Nó mơ thấy mình đang ngồi chơi trong khuôn viên Đình làng thì có tiếng người gọi:

- Nguyên ơi, ra đây với ông!

Thằng Nguyên quay người nhìn về phía phát ra tiếng nói, nó thấy một người đàn ông mặc quần áo kiểu ngày xưa, người ấy có nét gì đó rất giống nó, nó hỏi:

- Ông là ai, sao lại biết tên cháu?

- Ông là ông nội của cháu.

- Ông nội ạ, vậy ông đưa cháu đi đâu? 

- Ông đưa cháu đi hầu các quan lớn, có cả bố cháu ở đó nữa.

Người đàn ông ấy nắm tay thằng Nguyên lôi nó đi, nó cố gắng giằng tay ra nói:

- Cháu còn phải về nhà giúp mẹ làm việc, không đi với ông được đâu.

- Sao cháu dám cãi lời ông, đi với ông ngay.

- Không... không...cháu không muốn đi.

- Đây là lệnh của quan, sao cháu dám trái lời, ông phải dậy bảo cháu mới được.

Người đàn ông ấy nói dứt câu thì lấy gậy vụt lên người thằng Nguyên, thằng Nguyên cúi gập người chịu đựng trong đau đớn...
Còn tiếp...
Reply With Quote
  #66  
Old 01-11-2019, 23:55
khung123 khung123 is offline
K.I.A
Join Date: 07-2008
Posts: 160
Re: Page 7 - [Truyện Tâm Linh]

Quote:
Originally Posted by Ggg123 View Post
Liên quan gì đến chén cơm nhà bạn không?
Ý mình ko phải phản đối chuyện bạn quảng cáo để bán sách. Nhưng thấy post vài chap rồi im im xong lại đăng bán sách. Mình cảm thấy sai sai thôi. Nếu bạn bảo là quảng cáo vài chap rồi ai muốn đọc full thì mua sách mà đọc ngay từ đầu thì mình cũng đâu dám ý kiến

via vozForums for iPhone
Reply With Quote
  #67  
Old 02-11-2019, 07:54
Ggg123 Ggg123 is offline
Member
Join Date: 03-2018
Posts: 30
Re: [Truyện Tâm Linh]

Quote:
Originally Posted by khung123 View Post
Ý mình ko phải phản đối chuyện bạn quảng cáo để bán sách. Nhưng thấy post vài chap rồi im im xong lại đăng bán sách. Mình cảm thấy sai sai thôi. Nếu bạn bảo là quảng cáo vài chap rồi ai muốn đọc full thì mua sách mà đọc ngay từ đầu thì mình cũng đâu dám ý kiến

via vozForums for iPhone
Forums lúc đăng bài được lúc không đăng được. Mình đã bảo ko drop là sẽ đăng full, chỉ là vấn đề thời gian full. Có bạn hỏi về sách thì mình mới trả lời.
Reply With Quote
  #68  
Old 02-11-2019, 18:45
thmac thmac is offline
Senior Member
Join Date: 01-2008
Posts: 411
Re: [Truyện Tâm Linh]

Quote:
Originally Posted by Ggg123 View Post
Forums lúc đăng bài được lúc không đăng được. Mình đã bảo ko drop là sẽ đăng full, chỉ là vấn đề thời gian full. Có bạn hỏi về sách thì mình mới trả lời.
Post bằng mobile hay pc mà lỗi vậy b?

Last edited by thmac; 03-11-2019 at 07:20.
Reply With Quote
  #69  
Old 03-11-2019, 15:27
Ggg123 Ggg123 is offline
Member
Join Date: 03-2018
Posts: 30
Re: [Truyện Tâm Linh]

Quote:
Originally Posted by thmac View Post
Post bằng mobile hay pc mà lỗi vậy b?
Mobile bác. Coppy vb vào là không thể hiện thị được.
Reply With Quote
  #70  
Old 03-11-2019, 18:50
Voz MTC Voz MTC is offline
Junior Member
Join Date: 07-2013
Posts: 3
Re: [Truyện Tâm Linh]

Quote:
Originally Posted by Ggg123 View Post
Đây là truyện tâm linh, không phải truyện ma
Tiếp đi thím

Gửi từ HMD Global Nokia 8.1 bằng vozFApp
Reply With Quote
Reply

« Previous Thread | Next Thread »
Thread Tools

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off


All times are GMT +7. The time now is 23:23.