vozForums

vozForums (https://forums.voz.vn/index.php)
-   Chuyện trò linh tinh™ (https://forums.voz.vn/forumdisplay.php?f=17)
-   -   [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá (https://forums.voz.vn/showthread.php?t=2161759)

Team_Cup50_ghe_cho_Gas 13-07-2011 10:58

[ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Các bác à, từ trước đến nay vẫn nghe nói Phương Tây họ khác lắm, khác mọi thứ từ con người, phong cách, nền giáo dục,... nhưng tối qua em mới thực sự được tiếp xúc và hiểu cái chất ấy phần nào:

Tại 1 phòng khám Răng Hàm Mặt nằm ở trung tâm thành phố Hà Nội ( xin không nêu tên không lại bảo em PR trá hình ). Phòng khám làm việc buổi chiều thôi, 17h đến 20h cùng ngày. Em đang thực tập ở phòng khám đó. Thứ 3 là buổi đầu tuần, với 1 phòng khám tư thì các buổi đầu tuần bệnh nhân ở mức trung bình, cuối tuần là khoảng thời gian người dân nghỉ làm dành thời gian đi chữa Răng nên rất đông. Chính với mức bệnh nhân vừa phải vậy mà em vừa làm vừa quan sát được bệnh nhân chứ cuối tuần thì thở không xong.
Khoảng tầm 6 giờ tối, 1 người đàn cao to, mặc quần ngố bước vào phòng khám 2 tay dắt theo 2 đứa trẻ. tay trái 1 thằng lớn hơn tầm 10 tuổi, tay phải 1 đứa bé gái tầm 3 tuổi gì đó. Vì lúc đó vẫn còn tầm 5 bệnh nhân nữa nên người đàn ông xin phép lên nói chuyện với mẹ của chủ phòng khám ( họ cũng biết nhau từ trước ) 2 đứa trẻ ngúng nguẩy theo sau. Các bác à, em vốn không thích trẻ con nhưng lần đầu tiên em ấn tượng với đứa trẻ đến vậy, đó là con nhóc. Bước vào cửa phòng khám, nó nhìn nhanh 1 lượt rồi nhìn thẳng về phía em và bác sĩ chính đang làm, sau lời chào của người bố đứa trẻ cũng cất lên:
" Good evening, doctor"
Giọng trong trẻo và rất dễ thương. Cô bé mặc 1 cái váy xanh nước biển, nước da trắng hồng, đôi mắt sáng, cái miệng rất xinh, tóc tết sam 2 búi đằng sau và 2 cái sam ấy được buộc với nhau lại phần đuôi
Em thoáng nghĩ : ờ, người Việt Nam mình chính cống mà nhưng có lẽ sinh ra lớn lên ở nước ngoài. Quay lại nhìn em cũng : Hi, nhock.
Nó cười rất tươi. Và em cũng nhận thấy ngay : Ừ, nó cũng hiểu Tiếng Việt.
Sau khi ở phòng riêng gặp mẹ chủ phòng khám 1 lúc thì con nhock tò tò đi xuống và đứng bên cạnh em, ánh mắt nó tỏ ra thích thú khi nhìn bác sĩ chữa bệnh cho bệnh nhân. Phải nói là nó rất tự nhiên các bác à, đi xuống 1 mình và tỏ ra không hề sợ sệt với bóng áo Blouse. Nó đảo mắt quanh 1 vòng trong phòng để thấy hết các tranh ảnh của phòng khám rồi nhìn thẳng vào mắt em cười hở ra hàm răng trắng muốt và đều tăm tắp. Nó há to miệng và chỉ cho em xem cái j đó.
Em nói : May I help you?
Nhock: Hì, hì, Đi chữa răng.
1 cái giọng lơ lớ chưa sõi lắm tiếng Việt. Lúc này em quyết định không xài tiếng Anh nữa và dùng toàn tiếng Viêt.
"Vậy cháu ra ghế phòng ngoài ngồi chờ bao giờ đến lượt thì vào nhé"
Con nhock lấy 1 tay nắm lấy cái áo Blouse của em rồi cười và đi ra ghế ngồi. Ra ghế ngồi, ở đó rất nhiều trẻ con cũng đang ngồi, đứa thì khóc, đứa thì lớn như cái bồ mẹ vẫn phải bế và bố thì phải dỗ.
Em làm bệnh nhân nhưng vẫn thi thoảng lướt ra nhìn hàng ghế bệnh nhân vì đó là cái thói quen để ghi nhớ bệnh nhân nào đến trước đến sau. Vẫn một ánh mắt rất ngây thơ và trong vắt nhìn chằm chằm vào em. Uhm. nó đang kiên nhẫn chờ đến lượt đây mà. Phải nói là con nhock ra dáng người lớn kinh khủng các bác à, trật tự, ngồi im. Lúc đó có 1 bệnh nhân tóc bạc vào nhìn quanh tìm ghế ngồi thì con nhock đứng đậy, ra giật giật quần người bệnh nhân đó và chỉ vào chỗ nó đang ngồi nhưng bác bệnh nhận đó ( nữ) cũng chỉ cười và bế nó ngồi cùng nhưng nó không chịu cho bế mà chỉ ngồi cạnh. (riêng khoản này hơn khối thanh niên Việt Nam đi Bus ngồi như ngỗng ỉa khi có cụ già bên cạnh)
Thời gian cứ trôi đi lúc này là 19h30. Vậy là con nhock đã ngồi chờ được 1 tiếng tròn. Cũng đã đến lượt nó khám và chữa bệnh. Lúc này bố và anh trai đứa nhoc cũng xuống. Em khám bệnh cho anh trai trước nói chung răng miệng rất sạch sẽ và trắng khác hẳn 100% những đứa trẻ cùng lứa em đã khám và chữa.
"Không vấn đề gì về răng anh ạ" Em nói
"Cháu có phanh môi bám hơi thấp dẫn đến viêm nhẹ lợi vùng răng cửa trước hàm trên" Cái này lớn hơn chút nữa thì xử lí.
Người đàn ông cười và gật đầu.
Em hỏi thêm : Cháu bao tuổi rồi?
Thằng anh trả lời : Dạ 11
Giọng Việt Nam chính hiệu không lơ lớ
uhm vậy 18 tuổi giải quyết nhé.
Ông bố chỉ vào cô nhock.
"Em xem hộ anh cháu bé này có sao không?"
Con nhock nãy giờ lặng im nhìn em khám bệnh cho thằng anh giờ đến lượt nó. "Nào cháu lên ghế chú xem cho nào"
Con nhóc cười 1 tay nhả khỏi áo blouse của em nó nắm nãy giờ, 1 tay nhả khỏi quần của bố vòng ra sau Tung Tăng bước lên ghế khám bệnh. em phải dùng từ Tung Tăng vì con bé rất tự nhiên, rất tự tin và tỏ ra là 1 đứa luôn chủ động cho mọi tình huống có thể xảy ra.
Lên ghế răng, em đổi 1 côc nước khác, ống hút khác. Con nhock nằm im trên ghế. Òh, mọi người bảo ai sống ở châu Âu da cũng đẹp quả thật cả 2 anh em nhà nó da rất đệp và tự nhiên, đẹp hơn da mặt 1 số diễn viên điện ảnh am từng chữa bệnh cho.
Cháu có hiểu hiết chú nói không?
Con nhock : Có (vẫn cái giọng lơ lớ)
Lúc này bố con nhock ở ngoài : Con phải nói là cháu có
Rồi quay sang em nói thêm : Em thông cảm nó đang tập nói tiếng Việt, anh chị mới chỉ dạy cho nói ngắn gọn vậy vì tiếng Việt nhiều dấu nó nói chưa quen.
Em thấy rất khá vui vì hóa ra đây là 1 gia đình Việt Kiều nhưng hộ luôn dạy con họ những thứ truyền thống của Việt Nam, ngôn ngữ này rồi cả cách ăn nói nữa. Tự hào là người Việt Nam quá.
Trước bệnh nhân nhỏ tuổi bao giờ cũng phải trao đổi nói chuyện để nó quen với môi trường phòng nha nhưng cô nhock này gần như không cần như vậy:
Cháu bao tuổi rồi?
Cháu 4 tuổi, vừa nói nó vừa đưa 4 ngón tay lên chỉ cho em xem
À, thế cháu tên gì?
Cháu tên Trần Mai. cháu ở 110/25 AC Road Montreal
Cháu nhớ cả nhà của mình à?
Cô giáo cháu dạy phải nhớ tên đầy đủ của mình và nơi ở cùng tên bố mẹ để nếu lạc có người dắt về hộ.
Đến đây tôi thấy bên họ việc giáo dục rất là căn bản và thực tế. cũng chỉ biết gật gù.
Thế cháu còn biết tiếng gì nữa?
Ca nà đá
Có lẽ đây là câu nói im sâu nhất trong tâm trí em vì cô bé nói cái giọng lơ lớ nhưng phát âm chuẩn vô đối. Câu trả lời ngây thơ và bộc lộ hết được nét hồn nhiên trong đầu 1 cô bé 4 tuổi.
Vậy bây giờ chú khám cho cháu nhé. Chưa bao giờ em gặp được 1 đứa trẻ con chuyên nghiệp đến vậy hơn vô khối những bác lớn tuổi. Con nhock mặc váy nhưng không phải nhờ đến sự chỉ bảo của bố nó biết khép chân lại xếp thẳng bằng, 2 tay khoanh trước ngực và cái miệng luôn há to để mũi khoan hoạt động dễ dàng. Nó bị sâu 2 cái răng và em nhanh chóng tạo lỗ hàn rồi hàn Fuji cho nó. Với trẻ em không nên thao tác lâu vì nước bọt ra nhiều và khó hợp tác. Đến cuối khi chữa xong. nó lấy cốc nước đã xếp sẵn trên ghế răng súc miệng.
Lúc này nó vô tình làm lật cái cốc. Tay trẻ con mà nhỏ lại cầm không vững, nước đổ lênh láng ra ghế. Em định lấy tay lật lại cái cốc cho nó nhưng lúc đó lại 1 điều bất ngờ khác đến: nó bình tĩnh ngồi dậy, 2 tay lật cái cốc về đúng vị trí và đợi nước ngắt nó súc miệng trở lại. súc miệng xong nó nhìn em với ánh mắt dò xét như mong 1 hình thức phạt nhưng lúc đó em cũng chỉ cười, xoa đầu nó :
Don't mention.
Khó cười khì khì.
Của cháu nay xong rồi, nó gật đầu và lấy tay gấp gọn gàng khăn cuốn ngực xếp trên ghế.
Và tiếp tục ra ghế ngồi ngay ngắn đợi bố chữa bệnh xong.
Làm 100 ca cho trẻ em may ra mới gặp được 1 đứa hợp tác với bác sĩ vậy
Sau buổi làm việc em có dịp nói chuyện với bố đứa nhóc.
Anh ơi sao cháu bé nhỏ vậy mà có những hành động rất chuyên nghiệp.
Ở bên đấy cháu nó được học hết trong lớp mẫu giáo. cháu đang đi lớp mẫu giáo lớn. Ngoài những thứ trên còn được dạy cách dùng bản đồ, xử lí khi có động đất hay cháy...
Phải nói thế này các bạn à, tuổi nhỏ tiếp thu rất nhanh, hình thành nhân cách rất tốt cho nên việc dạy những đứa trẻ như vậy là dạy cho chúng cách sinh tồn và tự tin trong 1 cuộc sống phức tạp.
Riêng phần em, nghĩ đến cảnh sau này xếp hàng cho con đi học Mẫu giáo đã thấy oải rồi.
Qua truyện này em muốn nói các gia đình người Việt mình dù sinh sống ở nước ngoài nhiều năm nhưng hầu hết đều giữ được nét truyền thống của người Việt Nam qua các thế hệ nhưng họ cũng biết cách tiếp thu văn hóa và lối sống nước bạn. Còn nền giáo dục của họ đúng là rất tuyệt vời, không dễ gì đào tạo được 1 con người tự tin và chuyên nghiệp vậy

Còn nhiều chuyện khác nữa ở pk xin phép review sau nhé các bác


Review Update : 11 tuổi cùng mẹ đi nhổ răng sữa # 51 nhé các bác
http://vozforums.com/showthread.php?t=2161759&page=6

Câu chuyện thứ 3: Ông bác tinh quái và bài học dạy con cách quản lí tiền #90 nhé
http://vozforums.com/showthread.php?t=2161759&page=9

Câu chuyện thứ tư : Bi kịch người cha và thằng con riêng của vợ cùng đứa cháu gái là "Má mì" ở tuổi 14.ở # 110

http://vozforums.com/showthread.php?t=2161759&page=11

Do tối nay bận nên em chỉ viết được 1 chuyện. Sau đây gửi tới các bác 1 bài báo em sưu tầm được
Câu chuyện thứ 5 : Vị giáo sư rất khôn ở ĐH Harvard (1 bài báo)
http://vozforums.com/showthread.php?t=2161759&page=12


Câu chuyện thứ 6: Người chú họ và canh bạc cuộc đời. #120
http://vozforums.com/showthread.php?...8#post34373818

Team_Cup50_ghe_cho_Gas 13-07-2011 10:59

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 

Em xin giữ #2 để update các # có truyện. Các bác theo dõi thì search # nhé
Bác nào có chuyện gì liên quan thi em cũng xin mời, các bác khác cùng vào bàn luận

isa 13-07-2011 11:07

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Cách dạy trẻ em trong giao tiếp, ứng xử tới thời điểm này mình thấy có nhiều điểm ko hợp lý, ví dụ như 2 nhà có 2 đứa trẻ con cùng độ tuổi. 1 đứa tới giờ ăn thì bà, mẹ, osin, mẹ thì hoặc là bế hoặc là chạy theo đứa con, bà thì cầm lủ khủ nào khăn, nào kèn, đại loại là làm cho đứa bé nó vui thì nó mới ăn :oh:, con osin thì cầm đồ ăn đi theo, cỡ hơn 1h mới thấy ăn xong đc cái phần đồ ăn tí xíu :oh:. 1 đứa tới giờ ăn thì được ngồi lên cái ghế dành riêng cho nó, 2 bên là bố mẹ và bà nội, nó ngồi từ ăn, tự xúc cơm. Nói chung là tính tự giác hơi bị cao :dreaming:
2 gia đình này thì gia đình đầu tiên bố mẹ đều là công chức, nói chung là nhân viên văn phòng hay đại loại vậy. Gia đình thứ 2 khá hơn tí, hai vợ chồng đều làm ở cty nn, chị mẹ của em bé thứ 2 hiểu biết cũng rất khá, tư duy mới và rất chịu khó học hỏi các phương pháp nuôi dạy trẻ em theo cách mà chị ý cho là đúng.
Mình so sánh chỉ 1 khía cạnh nhỏ trong cuộc sống, em gạch đá thoải mái.

moophat 13-07-2011 11:15

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Quote:

Originally Posted by isa (Post 34038262)
Cách dạy trẻ em trong giao tiếp, ứng xử tới thời điểm này mình thấy có nhiều điểm ko hợp lý, ví dụ như 2 nhà có 2 đứa trẻ con cùng độ tuổi. 1 đứa tới giờ ăn thì bà, mẹ, osin, mẹ thì hoặc là bế hoặc là chạy theo đứa con, bà thì cầm lủ khủ nào khăn, nào kèn, đại loại là làm cho đứa bé nó vui thì nó mới ăn :oh:, con osin thì cầm đồ ăn đi theo, cỡ hơn 1h mới thấy ăn xong đc cái phần đồ ăn tí xíu :oh:. 1 đứa tới giờ ăn thì được ngồi lên cái ghế dành riêng cho nó, 2 bên là bố mẹ và bà nội, nó ngồi từ ăn, tự xúc cơm. Nói chung là tính tự giác hơi bị cao :dreaming:
2 gia đình này thì gia đình đầu tiên bố mẹ đều là công chức, nói chung là nhân viên văn phòng hay đại loại vậy. Gia đình thứ 2 khá hơn tí, hai vợ chồng đều làm ở cty nn, chị mẹ của em bé thứ 2 hiểu biết cũng rất khá, tư duy mới và rất chịu khó học hỏi các phương pháp nuôi dạy trẻ em theo cách mà chị ý cho là đúng.
Mình so sánh chỉ 1 khía cạnh nhỏ trong cuộc sống, em gạch đá thoải mái.

Dì em cũng giám đốc điều hành trưởng phòng marketing này nọ mấy cty nước ngoài,tiền thì đầy mà nuôi 2 đứa con suốt ngày phải có ông bà cả nội lẫn ngoại với mấy bà cô bác khéo tay vào chăm nuôi hộ này.Đứa lớn thì cũng lên cấp 2 rồi mà osin nghỉ bà nội đi vắng là lại phải kéo người ra trông nuôi ăn,con gái hẳn hoi.Nhớ cái hình ảnh ông ngoại thì già đội mũ BH mặc áo mưa làm trò cho chúng nó ăn(hồi bé) mà đ*ch hiểu nổi:nosebleed:.

Nói chung môi trường thì ảnh hưởng mạnh,nhưng em vẫn nghĩ là còn tùy người nữa.

Anyways,thớt hay,giữ slot nào:gach:

FBInho 13-07-2011 11:16

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
review tiếp đi bác, em đợi.
Rất thích đọc những kinh nghiệm nuôi dạy trẻ và vợ để sau này áp dụng.

Em tiện thể topic này nói luôn vài tí suy nghĩ của em mà thấy nhiều gia đình quan trọng quá, trước nhất là chuyện sữa lúc nhỏ, cứ 6 tháng đầu dùng sữa mẹ là tốt nhất, rồi con đi học mẫu giáo, tiểu học, không cần phải là trường thật thật tốt, trường chuyên lớp chọn mà phải chờ đợi xếp hàng đủ thứ hết. Ngày trc em và bạn bè toàn chuồn học mẫu giáo, các cấp học bình thường mà vẫn thành người đàng hoàng....

Rồi các cách dạy trẻ như trên, kỹ năng sống cơ bản.... hiểu tâm lý trẻ cũng cần quan tâm nhiều.

Đợi tiếp review của bác :)

vBIT90 13-07-2011 11:17

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Đã đọc hết. 4 tuổi mà choáng quá! Đúng thật là Mỹ năng động thật! :sad:

arawn 13-07-2011 11:17

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Yêu con bé quá . Lại nhớ nhỏ cháu mình . :)

nhoc13 13-07-2011 11:19

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Quote:

Originally Posted by isa (Post 34038262)
...Mình so sánh chỉ 1 khía cạnh nhỏ trong cuộc sống, em gạch đá thoải mái.

Em là rất thích kiểu dạy tự lập cho trẻ từ nhỏ. Em chưa có gia đình nhưng ước mơ sẽ có những đứa nhóc tự lập như Tây nhưng vẫn mang có điểm tình cảm như ng` Việt Nam.

Thằng bạn em nói nhà nó có đứa bé về Việt Nam học tiếng, nó rất tự lập nhưng sống ko tình cảm, nó chỉ 2 tuổi thôi. Chỉ chơi 1 mình, ko chơi với 2 đứa nhỏ Việt Nam cũng tuổi như nó.

Bác có gia đình rồi àh? Bác có kinh nghiệm gì ko?

Selena Gomez 13-07-2011 11:20

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Quote:

Originally Posted by vBIT90 (Post 34038973)
Đã đọc hết. 4 tuổi mà choáng quá! Đúng thật là Mỹ năng động thật! :sad:

Ca trà đá mà... :brick::brick::brick::brick:

mr_tatu 13-07-2011 11:28

Re: [ REVIEW ] Cùng là trẻ con mà khác nhau quá
 
Rất cảm ơn bác đã viết bài này.
Nhờ cô bé này mà e học được nhiều thứ đấy.


All times are GMT +7. The time now is 05:52.

Steam Powered by vBulletin® 0.1 pre-alpha
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.